感怀

唐代 罗隐
石径松轩亦自由,谩随浮世逐飘流。驽骀路结前程恨, 蟋蟀床生半夜秋。掩耳恶闻宫妾语,低颜须向路人羞。 虽教小事相催逼,未到青云拟白头。
shí jìng sōng xuān yóu   mán suí shì zhú piāo liú dài jié qián chéng hèn  
shuài chuáng shēng bàn qiū yǎn ěr è wén gōng qiè   yán xiàng rén xiū
suī jiào xiǎo shì xiāng cuī   wèi dào qīng yún bái tóu