感怀

唐代 孟郊
孟冬阴气交,两河正屯兵。烟尘相驰突,烽火日夜惊。 太行险阻高,挽粟输连营。奈何操弧者,不使枭巢倾。 犹闻汉北儿,怙乱谋纵横。擅摇干戈柄,呼叫豺狼声。 白日临尔躯,胡为丧丹诚。岂无感激士,以致天下平。 登高望寒原,黄云郁峥嵘。坐驰悲风暮,叹息空沾缨。
mèng dōng yīn jiāo   liǎng zhèng tún bīng yān chén xiāng chí   fēng huǒ jīng
tài xíng xiǎn gāo   wǎn shū lián yíng nài cāo zhě   shǐ 使 xiāo cháo qīng
yóu wén hàn běi ér   luàn móu zòng héng shàn yáo gān bǐng   jiào chái láng shēng
bái lín ěr   wéi sàng dān chéng gǎn shì   zhì tiān xià píng
dēng gāo wàng hán yuán   huáng yún zhēng róng zuò chí bēi fēng   tàn kōng zhān yīng