感讽六首

唐代 李贺
人闲春荡荡,帐暖香扬扬。 飞光染幽红,夸娇来洞房。 舞席泥金蛇,桐竹罗花床。 眼逐春瞑醉,粉随泪色黄。 王子下马来,曲沼鸣鸳鸯。 焉知肠车转,一夕巡九方。 苦风吹朔寒,沙惊秦木折。 舞影逐空天,画鼓余清节。 蜀书秋信断,黑水朝波咽。 娇魂从回风,死处悬乡月。 杂杂胡马尘,森森边士戟。 天教胡马战,晓云皆血色。 妇人携汉卒,箭箙囊巾帼。 不惭金印重,踉锵腰鞬力。 恂恂乡门老,昨夜试锋镝。 走马遣书勋,谁能分粉墨? 青门放弹去,马色连空郊。 何年帝家物,玉装鞍上摇。 去去走犬归,来来坐烹羔。 千金不了馔,貉肉称盘臊。 试问谁家子,乃老能佩刀。 西山白盖下,贤俊寒萧萧。 晓菊泫寒露,似悲团扇风。 秋凉经汉殿,班子泣衰红。 本无辞辇意,岂见入空宫。 腰衱佩珠断,灰蝶生阴松。 蝶飞红粉台,柳扫吹笙道。 十日悬户庭,九秋无衰草。 调歌送风转,杯池白鱼小。 水宴截香腴,菱科映青罩。 惟愁苦花落,不悟世衰到。 抚旧惟销魂,南山坐悲峭。
rén xián chūn dàng dàng   zhàng nuǎn xiāng yáng yáng
fēi guāng rǎn yōu hóng   kuā jiāo lái dòng fáng
jīn shé   tóng zhú luó huā chuáng
yǎn zhú chūn míng zuì   fěn suí lèi huáng
wáng xià lái   zhǎo míng yuān yāng
yān zhī cháng chē zhuǎn   xún jiǔ fāng
fēng chuī shuò hán   shā jīng qín zhé
yǐng zhú kōng tiān   huà qīng jié
shǔ shū qiū xìn duàn   hēi shuǐ cháo yàn
jiāo hún cóng huí fēng   chù xuán xiāng yuè
chén   sēn sēn biān shì
tiān jiào zhàn   xiǎo yún jiē xuè
rén xié hàn   jiàn náng jīn guó
cán jīn yìn zhòng   liáng qiāng yāo jiān
xún xún xiāng mén lǎo   zuó shì fēng
zǒu qiǎn shū xūn   shuí néng fēn fěn  
qīng mén fàng dàn   lián kōng jiāo
nián jiā   zhuāng ān shàng yáo
zǒu quǎn guī   lái lái zuò pēng gāo
qiān jīn liǎo zhuàn   háo ròu chēng pán sāo
shì wèn shuí jiā   nǎi lǎo néng pèi dāo
西 shān bái gài xià   xián jùn hán xiāo xiāo
xiǎo xuàn hán   shì bēi tuán shān fēng
qiū liáng jīng hàn diàn 殿   bān zi shuāi hóng
běn niǎn   jiàn kōng gōng
yāo jié pèi zhū duàn   huī dié shēng yīn sōng
dié fēi hóng fěn tái   liǔ sǎo chuī shēng dào
shí xuán tíng   jiǔ qiū shuāi cǎo
diào sòng fēng zhuǎn   bēi chí bái xiǎo
shuǐ yàn jié xiāng   líng yìng qīng zhào
wéi chóu huā luò   shì shuāi dào
jiù wéi xiāo hún   nán shān zuò bēi qiào