感二子

宋代 欧阳修
黄河一千年一清,岐山鸣凤不再鸣。 自从苏梅二子死,天地寂默收雷声。 百虫坏户不启蛰,万木逢春不发萌。 岂无百鸟解言语,喧呼终日无人听。 二子精思极搜抉,天地鬼神无遁情。 及其放笔骋豪俊,笔下万物生光荣。 古人谓此◇天巧,命短疑为天公憎。 昔时李杜争横行,麒麟凤凰世所惊。 二物非能致太平,须时太平然後生。 开元天宝物盛极,自此中原疲战争。 英雄白骨化黄土,富贵何止浮云轻。 唯有文章烂日星,气凌山岳常峥嵘。 贤愚自古皆共尽,突兀空留後世名。
huáng qiān nián qīng   shān míng fèng zài míng
cóng méi èr zi   tiān shōu léi shēng
bǎi chóng huài zhé   wàn féng chūn méng
bǎi niǎo jiě yán   xuān zhōng rén tīng
èr jīng sōu jué   tiān guǐ shén dùn qíng
fàng chěng háo jùn   xià wàn shēng guāng róng
rén wèi   tiān qiǎo   mìng duǎn wéi tiān gōng zēng
shí zhēng héng xíng   lín fèng huáng shì suǒ jīng
èr fēi néng zhì tài píng   shí tài píng rán hòu shēng
kāi yuán tiān bǎo shèng   zhōng yuán zhàn zhēng
yīng xióng bái huà huáng   guì zhǐ yún qīng
wéi yǒu wén zhāng làn xīng   líng shān yuè cháng zhēng róng
xián jiē gòng jǐn   kōng liú hòu shì míng