感春四首

唐代 韩愈
我所思兮在何所,情多地遐兮遍处处。东西南北皆欲往, 千江隔兮万山阻。春风吹园杂花开,朝日照屋百鸟语。 三杯取醉不复论,一生长恨奈何许。 皇天平分成四时,春气漫诞最可悲。杂花妆林草盖地, 白日坐上倾天维。蜂喧鸟咽留不得,红萼万片从风吹。 岂如秋霜虽惨冽,摧落老物谁惜之。为此径须沽酒饮, 自外天地弃不疑。近怜李杜无检束,烂漫长醉多文辞。 屈原离骚二十五,不肯餔啜糟与醨.惜哉此子巧言语, 不到圣处宁非痴。幸逢尧舜明四目,条理品汇皆得宜。 平明出门暮归舍,酩酊马上知为谁。 朝骑一马出,暝就一床卧。诗书渐欲抛,节行久已惰。 冠欹感发秃,语误惊齿堕。孤负平生心,已矣知何奈。 我恨不如江头人,长网横江遮紫鳞。独宿荒陂射凫雁, 卖纳租赋官不嗔。归来欢笑对妻子,衣食自给宁羞贫。 今者无端读书史,智慧只足劳精神。画蛇著足无处用, 两鬓霜白趋埃尘。乾愁漫解坐自累,与众异趣谁相亲。 数杯浇肠虽暂醉,皎皎万虑醒还新。百年未满不得死, 且可勤买抛青春。
suǒ zài suǒ   qíng duō xiá biàn chǔ chù dōng 西 nán běi jiē wǎng  
qiān jiāng wàn shān chūn fēng chuī yuán huā kāi   cháo zhào bǎi niǎo
sān bēi zuì lùn   shēng cháng hèn nài
huáng tiān píng fēn chéng shí   chūn màn dàn zuì bēi huā zhuāng lín cǎo gài  
bái zuò shàng qīng tiān wéi fēng xuān niǎo yàn liú   hóng è wàn piàn cóng fēng chuī
qiū shuāng suī cǎn liè   cuī luò lǎo shuí zhī wèi jìng jiǔ yǐn  
wài tiān jìn lián jiǎn shù   làn màn cháng zuì duō wén
yuán sāo èr shí   kěn chuài zāo   . zāi zi qiǎo yán  
dào shèng chù níng fēi chī xìng féng yáo shùn míng   tiáo pǐn huì jiē
píng míng chū mén guī shě   mǐng dǐng shàng zhī wèi shuí
cháo chū   míng jiù chuáng shī shū jiàn pāo   jié xíng jiǔ duò
guān gǎn   jīng chǐ 齿 duò píng shēng xīn   zhī nài
hèn jiāng tóu rén   zhǎng wǎng héng jiāng zhē lín 宿 huāng bēi shè yàn  
mài guān chēn guī lái huān xiào duì   shí níng xiū pín
jīn zhě duān shū shǐ   zhì huì zhǐ láo jīng shén huà shé zhuó chǔ yòng  
liǎng bìn shuāng bái āi chén qián chóu màn jiě zuò lèi   zhòng shuí xiāng qīn
shù bēi jiāo cháng suī zàn zuì   jiǎo jiǎo wàn xǐng hái xīn bǎi nián wèi mǎn de  
qiě qín mǎi pāo qīng chūn