感春二首 其一

宋代 郭祥正
高枝花自舞,低枝花自笑。上有浓露濯,下有清溪照。 开落十日间,谁识春工妙。一杯亦颓然,独醒时所诮。
gāo zhī huā   zhī huā xiào shàng yǒu nóng zhuó xià   yǒu qīng zhào    
kāi luò shí jiān   shuí shí chūn gōng miào bēi tuí rán   xǐng shí suǒ qiào