感春

宋代 施枢
等闲羁旅欲归难,又见蔬盘簇綵幡。九十日春从此始,万千心事对谁言。 梅边粉坠寒香骨,草际青归野烧痕。且把一杯酬好景,花风今日已翩翩。
děng xián guī nán   yòu jiàn shū pán cǎi fān jiǔ shí chūn cóng shǐ wàn   qiān xīn shì duì shuí yán    
méi biān fěn zhuì hán xiāng   cǎo qīng guī shāo hén qiě bēi chóu hǎo jǐng huā   fēng jīn piān piān