感春

宋代 张耒
若若堂北桃,昨日花犹小。 暖风迟景一日功,万萼千葩烂相照。 东风漾漾吹朝雨,朝日满檐春鸟语。 樱桃得暖花意忙,接萼连枝间先吐。 兰芽出地长可握,小笋如簪堪荐箸。 欣欣万木谁使然,时来不肯居尘土。 盛衰相感但如此,镜中安得朱颜驻。 古来百计无可奈,惟有饮者谋犹庶。 乃知其急莫如酒,有衣可典犹为富。 我今不乐欲何待,薄俸自给供朝暮。 功名有命不可求,白发无私谁得拒。 从今酩酊勿复辞,弃置人间千万虑。
ruò ruò táng běi táo   zuó huā yóu xiǎo  
nuǎn fēng chí jǐng gōng   wàn è qiān làn xiāng zhào  
dōng fēng yàng yàng chuī zhāo   cháo mǎn yán chūn niǎo  
yīng táo nuǎn huā máng   jiē è lián zhī jiān xiān  
lán chū zhǎng   xiǎo sǔn zān kān jiàn zhù  
xīn xīn wàn shuí shǐ 使 rán   shí lái kěn chén  
shèng shuāi xiāng gǎn dàn   jìng zhōng ān zhū yán zhù  
lái bǎi nài   wéi yǒu yǐn zhě móu yóu shù  
nǎi zhī jiǔ   yǒu diǎn yóu wèi  
jīn dài   báo fèng gōng zhāo  
gōng míng yǒu mìng qiú   bái shuí  
cóng jīn mǐng dǐng   zhì rén jiān qiān wàn