感春

宋代 张耒
淹留生白发,默默又惊春。 花房与柳萼,三见东风新。 竟日雨不止,翛翛寒着人。 拥裘坐闭阁,但与山炉亲。 昔我东南交,蔼蔼贤簪绅。 朝晡不相舍,谈笑夜达晨。 清言间嘲谑,侑以肴与尊。 风花春院静,霰雪夜炉温。 南士多文章,最爱蔡与秦。 吴僧参寥者,潇洒出埃尘。 诗多山水情,野鹤唳秋旻。 江子贫而廉,乡党称其仁。 徐子节最苦,五十慕其亲。 颇有豪侠风,时时见于文。 相逢必痛饮,大盏若鲸吞。 家无一金资,有口不言贫。 楚望自南来,赠我佳句频。 送我歌百言,烂如张锦茵。 蔡子不可见,穷泉闷幽魂。 遗书谁收拾,抚旧心空存。 僧寥安在哉,江汉一孤鳞。 徐子益寥落,寂无人荐论。 周子有书来,乃在吴江滨。 其余数子者,影响无由闻。 寥寥青天高,落落参与辰。 东西不相及,难合易离分。 自我官穷山,耳目如聋昏。 相逢半俗物,强笑接欢欣。 景物岂不嘉,招携阻嘉宾。 端如守笼鹤,终日掩吾门。 春风动花光,桃李曰缤纷。 长歌写我思,书寄东飞云。
yān liú shēng bái   yòu jīng chūn  
huā fáng liǔ è   sān jiàn dōng fēng xīn  
jìng zhǐ   xiāo xiāo hán zhe rén  
yōng qiú zuò   dàn shān qīn  
dōng nán jiāo   ǎi ǎi xián zān shēn  
cháo xiāng shě   tán xiào chén  
qīng yán jiān cháo xuè   yòu yáo zūn  
fēng huā chūn yuàn jìng   xiàn xuě wēn  
nán shì duō wén zhāng   zuì ài cài qín  
sēng cān liáo zhě   xiāo chū āi chén  
shī duō shān shuǐ qíng   qiū mín  
jiāng zi pín ér lián   xiāng dǎng chēng rén  
zi jié zuì   shí qīn  
yǒu háo xiá fēng   shí shí jiàn wén  
xiāng féng tòng yǐn   zhǎn ruò jīng tūn  
jiā jīn   yǒu kǒu yán pín  
chǔ wàng nán lái   zèng jiā pín  
sòng bǎi yán   làn zhāng jǐn yīn  
cài zi jiàn   qióng quán mèn yōu hún  
shū shuí shōu shí   jiù xīn kōng cún  
sēng liáo ān zài zāi   jiāng hàn lín  
zi liáo luò   rén jiàn lùn  
zhōu zi yǒu shū lái   nǎi zài jiāng bīn  
shù zi zhě   yǐng xiǎng yóu wén  
liáo liáo qīng tiān gāo   luò luò cān chén  
dōng 西 xiāng   nán fēn  
guān qióng shān   ěr lóng hūn  
xiāng féng bàn   qiǎng xiào jiē huān xīn  
jǐng jiā   zhāo xié jiā bīn  
duān shǒu lóng   zhōng yǎn mén  
chūn fēng dòng huā guāng   táo yuē bīn fēn  
cháng xiě   shū dōng fēi yún