感春

宋代 司马光
积草满春庭,衡门永昼扃。波头何事白,柳眼为谁青。 荣落浮云度,悲欢熟醉醒。繁华非我物,随意任飘零。
cǎo mǎn chūn tíng   héng mén yǒng zhòu jiōng tóu shì bái liǔ   yǎn wèi shuí qīng    
róng luò yún   bēi huān shú zuì xǐng fán huá fēi suí   rèn piāo líng