感齿发之衰作诗自解

宋代 曹勋
我生饱艰苦,初年心已衰。 况今七十化,形惫聊支持。 头童渐不束,齿败余墙围。 发落尚乐乐,齿豁良依依。 鱼蟹强剥啄,梨栗亦空施。 岂惟意倦怠,咀齧徒赞眉。 老妻谙其苦,饭颗必若糜。 佐以推饭物,批抹烦刀挥。 不知更十年,此身何可支。 昔闻张苍老,相国力乃疲。 金盘厌羔腻,玉乳环蛾眉。 至真瀹元精,芳润充丰肌。 闲出天下论,用为汉室奇。 我今何有哉,丰悴理所宜。 不然举此志,中有浩气怡。 外形以为得,彼美当虚辞。
shēng bǎo jiān   chū nián xīn shuāi
kuàng jīn shí huà   xíng bèi liáo zhī chí
tóu tóng jiàn shù   chǐ 齿 bài qiáng wéi
luò shàng   chǐ 齿 huō liáng
xiè qiáng zhuó   kōng shī
wéi juàn dài   niè zàn méi
lǎo ān   fàn ruò
zuǒ tuī fàn   fán dāo huī
zhī gēng shí nián   shēn zhī
wén zhāng cāng lǎo   xiàng guó nǎi
jīn pán yàn gāo   huán é méi
zhì zhēn yuè yuán jīng   fāng rùn chōng fēng
xián chū tiān xià lùn   yòng wèi hàn shì
jīn yǒu zāi   fēng cuì suǒ
rán zhì   zhōng yǒu hào
wài xíng wéi   měi dāng