盖宽饶

宋代 文同
次公清而狂,其本出天性。 惜哉公廉质,不以儒术正。 陷害公峭刻,奸犯语坚劲。 在位及贵戚,合然仇怨盛。 稀迁愈失意,躁戾因以逞。 王生识其趣,劝以全寿命。 胡为不开纳,封事转凌横。 五帝官天下,此语岂君听。 上怒以不改,章不求众定。 礭然金吾奏,直以大逆订。 虽为郑昌颂,高嫉掩一诤。 遂尔属诸吏,羞复受笞榜。 行当北阙下,辄引佩刀刭。 时虽众所怜,终为端士病。
gōng qīng ér kuáng   běn chū tiān xìng  
zāi gōng lián zhì   shù zhèng  
xiàn hài gōng qiào   jiān fàn jiān jìn  
zài wèi guì   rán chóu yuàn shèng  
qiān shī   zào yīn chěng  
wáng shēng shí   quàn quán shòu 寿 mìng  
wéi kāi   fēng shì zhuǎn líng héng  
guān tiān xià   jūn tīng  
shàng gǎi   zhāng qiú zhòng dìng  
què rán jīn zòu   zhí dìng  
suī wèi zhèng chāng sòng   gāo yǎn zhèng  
suì ěr shǔ zhū   xiū shòu chī bǎng  
háng dāng běi què xià   zhé yǐn pèi dāo jǐng  
shí suī zhòng suǒ lián   zhōng wèi duān shì bìng