夫子鼓琴得其人

唐代 白行简
宣父穷玄奥,师襄授素琴。稍殊流水引,全辨圣人心。 慕德声逾感,怀人意自深。泠泠传妙手,摵摵振空林。 促调清风至,操弦白日沈。曲终情不尽,千古仰知音。
xuān qióng xuán ào   shī xiāng shòu qín shāo shū liú shuǐ yǐn   quán biàn shèng rén xīn
shēng gǎn   huái 怀 rén shēn líng líng chuán miào shǒu   shè shè zhèn kōng lín
diào qīng fēng zhì   cāo xián bái shěn zhōng qíng jìn   qiān yǎng zhī yīn