赋竹深处

宋代 卫宗武
淇园既往不足论,渭川徒多未足贵。 森然玉立闢幽深,弥望恢恢有余地。 何异东亭手亲植,遂使南阳日清閟。 绿云障日间弗容,翠涛翻空杳无涘。 冥冥韩林静而秀,窈窈蒋迳深且邃。 洗清袢暑迥莫留,截断俗尘飞不至。 何须层冰置几案,自然凉气生衣袂。 吟弄风月骚人徒,伯季松梅岁寒味。 於斯二仲可论交,谁为六逸宜邀致。 何时徒步许直造,著我其间同一醉。 只恐君疑庾亭来,角巾岂句还私第。
yuán wǎng lùn   wèi chuān duō wèi guì  
sēn rán yōu shēn   wàng huī huī yǒu  
dōng tíng shǒu qīn zhí   suì shǐ 使 nán yáng qīng  
绿 yún zhàng jiān róng   cuì tāo fān kōng yǎo  
míng míng hán lín jìng ér xiù   yǎo yǎo jiǎng jìng shēn qiě suì  
qīng pàn shǔ jiǒng liú   jié duàn chén fēi zhì  
céng bīng zhì àn   rán liáng shēng mèi  
yín nòng fēng yuè sāo rén   sōng méi suì hán wèi  
èr zhòng lùn jiāo   shuí wèi liù yāo zhì  
shí zhí zào   zhù jiān tóng zuì  
zhǐ kǒng jūn tíng lái   jiǎo jīn hái