赋朱焕章所畜鹈鹕鸟

明代 袁凯
朱家有鸟名鹈鹕,意度自与凡羽殊。 冥蜚时时近丹穴,夜宿往往归苍梧。 当时六翮须无禁,何乃困顿来庭除。 玄云飘萧羽衣碎,俯仰饮啄随人意。 空檐燕雀亦何心,喧噪迫逐无宁地。 孤雌孤雌复何所,落日烟波隔吴楚。 沉思当日伉俪初,岂料如今各羁旅。 众雏众雏尤痛惜,父既不归无可食。 纵有弱母汝念深,浪高风急身无力。 我言鹈鹕君莫嗔,忍耻含悲度此身。 不见四海干戈际,多少思家失路人。
zhū jiā yǒu niǎo míng   fán shū  
míng fēi shí shí jìn dān xué   宿 wǎng wǎng guī cāng  
dāng shí liù jìn   nǎi kùn dùn lái tíng chú  
xuán yún piāo xiāo suì   yǎng yǐn zhuó suí rén  
kōng yán yàn què xīn   xuān zào zhú nìng  
suǒ   luò yān chǔ  
chén dāng kàng chū   liào jīn  
zhòng chú zhòng chú yóu tòng   guī shí  
zòng yǒu ruò niàn shēn   làng gāo fēng shēn  
yán jūn chēn   rěn chǐ hán bēi shēn  
jiàn hǎi gān   duō shǎo jiā shī rén