赋竹

宋代 释德洪
龙孙盈槛秀,天柱耸云奇。阴锁安禅石,根侵洗砚池。 珑璁伸粉节,偃蹇郁虬枝。敢谓桃兼李,羞邻雪后姿。
lóng sūn yíng kǎn xiù   tiān zhù sǒng yún yīn suǒ ān chán shí gēn   qīn yàn chí    
lóng cōng shēn fěn jié   yǎn jiǎn qiú zhī gǎn wèi táo jiān xiū   lín xuě hòu   姿