伏中热不可过中夜起坐作诗寄五郎

宋代 陆游
众星若银砾,老桂卧海底。 中夜热不解,病叟推枕起。 悲虫号草根,孤萤照野水。 树头风急生,喘汗真一洗。 追忆总角初,学古颇自喜。 祝身愿耆老,常恐抱志死。 岂知才术疏,空自凋发齿。 功名永无期,禄不饱妻子。 归耕力又惫,得粟半糠秕。 诗书不可赖,如倚折足几。 大儿逾六十,逐食走千里,路途况艰梗,累月书一纸。 岂不念归省,屡请辄见柅。 幸吾未极衰,汝行姑少止。
zhòng xīng ruò yín   lǎo guì hǎi
zhōng jiě   bìng sǒu tuī zhěn
bēi chóng hào cǎo gēn   yíng zhào shuǐ
shù tóu fēng shēng   chuǎn hàn zhēn
zhuī zǒng jiǎo chū   xué
zhù shēn yuàn lǎo   cháng kǒng bào zhì
zhī cái shù shū   kōng diāo chǐ 齿
gōng míng yǒng   bǎo
guī gēng yòu bèi   bàn kāng
shī shū lài   zhé
ér liù shí   zhú shí zǒu qiān   kuàng jiān gěng   lěi yuè shū zhǐ
niàn guī xǐng   qǐng zhé jiàn
xìng wèi shuāi   xíng shǎo zhǐ