鄜畤李相公

唐代 黄滔
秦城择日发征辕,斋戒来投节制尊。分虎名高初命相, 攀龙迹下愧登门。夜听讴咏销尘梦,晓拜旌幢战旅魂。 华舍未开宁有碍,彩毫虽乏敢无言。生兼文武为人杰, 出应乾坤静帝阍。计吐六奇谁敢敌,学穷三略不须论。 功高马卸黄金甲,台迥宾欢白玉樽。九穗嘉禾垂绮陌, 四时甘雨带雕轩。推恩每觉东溟浅,吹律能令北陆暄。 青草连沙无血溅,黄榆锁塞有莺翻。笙歌合沓春风郭, 鸡犬连延碧岫村。游子不缘贪献赋,永依棠树托蓬根。
qín chéng zhēng yuán   zhāi jiè lái tóu jié zhì zūn fēn míng gāo chū mìng xiāng  
pān lóng xià kuì dēng mén tīng ōu yǒng xiāo chén mèng   xiǎo bài jīng chuáng zhàn hún
huá shě wèi kāi níng yǒu ài   cǎi háo suī gǎn yán shēng jiān wén wéi rén jié  
chū yīng qián kūn jìng hūn liù shuí gǎn   xué qióng sān lüè lùn
gōng gāo xiè huáng jīn jiǎ   tái jiǒng bīn huān bái zūn jiǔ suì jiā chuí  
shí gān dài diāo xuān tuī ēn měi jué dōng míng qiǎn   chuī néng lìng běi xuān
qīng cǎo lián shā xuè jiàn   huáng suǒ sāi yǒu yīng fān shēng chūn fēng guō  
quǎn lián yán xiù cūn yóu yuán tān xiàn   yǒng táng shù tuō péng gēn