赋赵守接竹引岩泉

宋代 阳枋
冰丝实瑟无胶柱,事省庭空引泉注。 为有心随水色清,从教竹傍山腰去。 循除虢虢潺湲,华襟湛彻生灵根。 纵使婆深池自满,尚嫌鲤跃圆荷翻。 破除崖岸非落泊,虚室融融自出白。 通塞默知个里心,媸妍各付水中色。 自来道体如泉流,书夜不舍无春秋。 希音解人幽人听,世间俗俗耳徒箜篌。 沈沈夜永寒声出,宫商寡和鸣琮璧。 山高月冷天地空,寸地希夷无畛域。 架竹主人还记牢,山下出泉常不乾。 凡物不作名利贪,饮水曲肱心自甘。 时乞一瓯空煮茗,快读羲经井九三。
bīng shí jiāo zhù   shì shěng tíng kōng yǐn quán zhù  
wèi yǒu xīn suí shuǐ qīng   cóng jiào zhú bàng shān yāo  
xún chú guó guó chán yuán   huá jīn zhàn chè shēng líng gēn  
zòng shǐ 使 shēn chí mǎn   shàng xián yuè yuán fān  
chú àn fēi luò   shì róng róng chū bái  
tōng sāi zhī xīn   chī yán shuǐ zhōng  
lái dào quán liú   shū shě chūn qiū  
yīn jiě rén yōu rén tīng   shì jiān ěr kōng hóu  
shěn shěn yǒng hán shēng chū   gōng shāng guǎ míng cóng  
shān gāo yuè lěng tiān kōng   cùn zhěn  
jià zhú zhǔ rén hái láo   shān xià chū quán cháng qián  
fán zuò míng tān   yǐn shuǐ gōng xīn gān  
shí ōu kōng zhǔ míng   kuài jīng jǐng jiǔ sān