赋张邈所画山水图

宋代 李彭
异时颇爱宋元君,踏门画史如云屯。舐笔和墨太早计,解衣槃薄全天真。 梦泽张侯饱閒暇,直疑胸中有成画。酒酣耳热呼不醒,澹墨淋漓疾挥洒。 谁为右辖赋招魂,远过酸寒郑广文。怪底高堂见丘壑,欲攀松萝寻石门。 咫尺终南与王屋,翩翩不下如黄鹄。水南水北索价高,放浪犹歌紫芝曲。 张侯爱画入骨髓,脑脂遮眼良有以。笔端刻意写遗民,要似留侯赤松子。 如闻可汲用王明,会须添作贡公喜。
shí ài sòng yuán jūn   mén huà shǐ yún tún shì tài zǎo jiě   pán báo quán tiān zhēn    
mèng zhāng hóu bǎo xián xiá   zhí xiōng zhōng yǒu chéng huà jiǔ hān ěr hu xǐng dàn   lín huī    
shuí wèi yòu xiá zhāo hún   yuǎn guò suān hán zhèng guǎng 广 wén guài gāo táng jiàn qiū   pān sōng luó xún shí mén    
zhǐ chǐ zhōng nán wáng   piān piān xià huáng shuǐ nán shuǐ běi suǒ jià gāo fàng   làng yóu zhī    
zhāng hóu ài huà suǐ   nǎo zhī zhē yǎn liáng yǒu duān xiě mín yào   shì liú hòu chì sōng    
wén yòng wáng míng   huì tiān zuò gòng gōng