赋枣

宋代 王安石
种桃昔所传,种枣予所欲。 在实为美果,论材又良木。 余甘入邻家,尚得馋妇逐。 况余秋盘中,快噉取餍足。 风包堕朱缯,日颗皱红玉。 贽享古已然,豳诗自宜录。 沔怀青齐间,万树荫平陆。 谁云食之昏,匿知乃成俗。 广庭觞圣寿,以此参肴蔌。 愿比赤心投,皇明傥予烛。
zhǒng táo suǒ chuán   zhǒng zǎo suǒ  
zài shí wèi měi guǒ   lùn cái yòu liáng  
gān lín jiā   shàng chán zhú  
kuàng qiū pán zhōng   kuài dàn yàn  
fēng bāo duò zhū zēng   zhòu hóng  
zhì xiǎng rán   bīn shī  
miǎn huái 怀 qīng jiān   wàn shù yīn píng  
shuí yún shí zhī hūn   zhī nǎi chéng  
guǎng 广 tíng shāng shèng shòu 寿   cān yáo  
yuàn chì xīn tóu   huáng míng tǎng zhú