浮云四首与东敷辟疆兼呈华持庵丈 其四

清代 王浩
浮云蔽林薄,欲去相依违。公卿倚山壁,匡坐得诟訾。 灯前听滚滚,去住终无期。安能共笑晏,白首起新诗。
yún lín   xiāng wéi gōng qīng shān kuāng   zuò gòu    
dēng qián tīng gǔn gǔn   zhù zhōng ān néng gòng xiào yàn bái   shǒu xīn shī