浮云

唐代 罗隐
溶溶曳曳自舒张,不向苍梧即帝乡。 莫道无心便无事,也曾愁杀楚襄王。
róng róng shū zhāng   xiàng cāng xiāng
dào xīn biàn 便 shì   zēng chóu shā chǔ xiāng wáng