赋月

唐代 李绅
月。光辉,皎洁。耀乾坤,静空阔。圆满中秋,玩争诗哲。 玉兔镝难穿,桂枝人共折。万象照乃无私,琼台岂遮君谒。 抱琴对弹别鹤声,不得知音声不切。
yuè guāng huī   jiǎo jié yào 耀 qián kūn   jìng kōng kuò yuán mǎn zhōng qiū   wán zhēng shī zhé
nán chuān 穿   guì zhī rén gòng zhé wàn xiàng zhào nǎi   qióng tái zhē jūn
bào qín duì dàn bié shēng   zhī yīn shēng qiè