复用韵成一首特作狡猾尔勿诮吾作梦也想当一笑

宋代 饶节
忆昔儿曹气尚全,逢人箕踞辄谈天。摄衣便欲探龙颔,唾手何辞举彘肩。 自免敝冠归落寞,便磨馀墨坏华鲜。如今事事皆慵退,大似黄杨厄闰年。
ér cáo shàng quán   féng rén zhé tán tiān shè biàn 便 tàn lóng hàn tuò   shǒu zhì jiān    
miǎn guān guī luò   biàn 便 huài huá xiān jīn shì shì jiē yōng tuì 退   shì huáng yáng è rùn nián