复用前韵再呈博士黄冕仲

宋代 晁补之
龙津之北双溪骛,逶迤势入龙津聚。 龙归何处牛斗闲,剑不可求江海古。 惨澹犹思八百年,变化岂无神物主。 何当旋柁入奫沦,傥可然犀照毛缕。 登楼那有北客同,把酒但看南雁度。 更邀桃叶远临水,正值荔枝红照户。 入梁一曳邹阳裾,思越屡吟庄舄句。 竹林觞咏当日情,岘山名姓它时慕。 一闻说尽青鞋游,令我乘风欲仙去。
lóng jīn zhī běi shuāng   wēi shì lóng jīn  
lóng guī chǔ niú dòu xián   jiàn qiú jiāng hǎi  
cǎn dàn yóu bǎi nián   biàn huà shén zhǔ  
dāng xuán duò yūn lún   tǎng rán zhào máo  
dēng lóu yǒu běi tóng   jiǔ dàn kàn nán yàn  
gèng yāo táo yuǎn lín shuǐ   zhèng zhí zhī hóng zhào  
liáng zōu yáng   yuè yín zhuāng  
zhú lín shāng yǒng dāng qíng   xiàn shān míng xìng shí  
wén shuō jǐn qīng xié yóu   lìng chéng fēng xiān