复用前韵寄李声之子阿大

宋代 谢逸
东都曾见汝生时,客舍孤吟夜忍饥。忆昨能为鸐鹆舞,祗今应诵脊令诗。 傥无气节如元礼,便有功名似药师。问道若知真理窟,且分馀论及吾儿。
dōng dōu céng jiàn shēng shí   shè yín rěn zuó néng wéi zhī   jīn yīng sòng líng shī    
tǎng jié yuán   biàn 便 yǒu gōng míng shì yào shī wèn dào ruò zhī zhēn qiě   fēn lùn ér