复用前韵答明略并呈鲁直

宋代 晁补之
廖君愤世谈刺口,人言宁食葱三斗。 轩然齃鼻颐隐肩,日日醉市驱驴还。 我初目病视彷佛,望君有异大人间。 新丰两行惜不上,竹林风来虚自赏。 俯头落笔千人惊,一战取齐余两城。 田生龙甲赖束苇,诡胜尾热安知荣。 盈盈府中谁怜此,为君愧惭黄夫子。 论功欲识非战罪,试使喑恶走杨喜。 君不见方朔高才良独难,割肉要令生自弹。 北军给食谁致尔,羊求平昔安能攀。 偶然捧檄忽掷板,鸟自知还云出山。
liào jūn fèn shì tán kǒu   rén yán níng shí cōng sān dòu
xuān rán è yǐn jiān   zuì shì hái
chū bìng shì páng   wàng jūn yǒu rén jiān
xīn fēng liǎng xíng shàng   zhú lín fēng lái shǎng
tóu luò qiān rén jīng   zhàn liǎng chéng
tián shēng lóng jiǎ lài shù wěi   guǐ shèng wěi ān zhī róng
yíng yíng zhōng shuí lián   wèi jūn kuì cán huáng
lùn gōng shí fēi zhàn zuì   shì shǐ 使 yīn è zǒu yáng
jūn jiàn fāng shuò gāo cái liáng nán   ròu yào lìng shēng dàn
běi jūn gěi shí shuí zhì ěr   yáng qiú píng ān néng pān
ǒu rán pěng zhì bǎn   niǎo zhī hái yún chū shān