复用前韵并答鲁直明略且道见招不能往

宋代 晁补之
铜斗承糟醉张口,口和渔阳拍铜斗。 去年抛却青竹竿,女嬃婵媛呼我还。 我初不解世中语,淡面那久王侯间。 未须头出千人上,要有廖君黄子赏。 竹林清风前日生,豫章冥冥云拥城。 二人不来草木长,带铗陆离谁与荣。 步行夺马从此起,谈笑封侯谁氏子。 平生不识笳鼓悲,虚读君诗舍然喜。 君不见大贤远抱与俗难,何须酒盘柔指鸣哀弹。 二人高韵已寥廓,黄鹄之飞那得攀。 绳桥可度见可喜,家贫马骨高三山。
tóng dòu chéng zāo zuì zhāng kǒu   kǒu yáng pāi tóng dòu
nián pāo què qīng zhú gān 竿   chán yuán hái
chū jiě shì zhōng   dàn miàn jiǔ wáng hóu jiān
wèi tóu chū qiān rén shàng   yào yǒu liào jūn huáng zi shǎng
zhú lín qīng fēng qián shēng   zhāng míng míng yún yōng chéng
èr rén lái cǎo zhǎng   dài jiá shuí róng
xíng duó cóng   tán xiào fēng hóu shuí shì zi
píng shēng shí jiā bēi   jūn shī shè rán
jūn jiàn xián yuǎn bào nán   jiǔ pán róu zhǐ míng āi dàn
èr rén gāo yùn liáo kuò   huáng zhī fēi de pān
shéng qiáo jiàn   jiā pín gāo sān shān