复用前韵

宋代 胡铨
放逐归来户已篷,梦魂时到浙江东。 心如止水偏陶月,身似虚舟但逐风。 云路自怜飞鸟倦,山盟谁与白鸥同。 管城本乏封侯骨,人道中书却不中。
fàng zhú guī lái péng   mèng hún shí dào zhè jiāng dōng  
xīn zhǐ shuǐ piān táo yuè   shēn shì zhōu dàn zhú fēng  
yún lián fēi niǎo juàn   shān méng shuí bái ōu tóng  
guǎn chéng běn fēng hóu   rén dào zhōng shū què zhōng