赋咏百论舍罪福诗

南北朝 刘孝绰
寻因途乃异,及舍趣犹并。苦极降归乐,乐极苦还生。 岂非轮转爱,皆缘封著情。一知心相浊,乐染法流清。
xún yīn nǎi   shě yóu bìng jiàng guī   hái shēng
fēi lún zhuàn ài   jiē yuán fēng zhù qíng zhī xīn xiāng zhuó   rǎn liú qīng