赋遗经阁

宋代 张栻
生世岂云晚,六籍初未亡。 向来言外旨,瞠视多茫茫。 隐微会见独,如日照八荒。 始知传心妙,初岂隔毫芒。 绝学继颜孟,淳风返虞唐。 读书无妙解,数墨仍寻行。 况复志宠利,荆榛塞康庄。 自云稽古功,此病真膏肓。 君家屹飞阁,面对群山苍。 匪为登临娱,牙签富书藏。 邀予为着语,会意讵可忘。 一洗汉儒陋,活法付诸郎。
shēng shì yún wǎn   liù chū wèi wáng  
xiàng lái yán wài zhǐ   chēng shì duō máng máng  
yǐn wēi huì jiàn   zhào huāng  
shǐ zhī chuán xīn miào   chū háo máng  
jué xué yán mèng   chún fēng fǎn táng  
shū miào jiě   shǔ réng xún xíng  
kuàng zhì chǒng   jīng zhēn sāi kāng zhuāng  
yún gōng   bìng zhēn gāo huāng  
jūn jiā fēi   miàn duì qún shān cāng  
fěi wèi dēng lín   qiān shū cáng  
yāo wéi zhe   huì wàng  
hàn lòu   huó zhū láng