傅言玉女
多谢东风,吹送故园春色。低晴浅雨,做清明时节。
昨夜花影,认得江南新月;一枝枝漾,春魂如雪。却问东风,怎都来伴阒寂。
绣屏绮陌,有春人浓觅。闲庭闭门,翻锁一丝愁绝;
梦儿无奈,又随春出。
duō
多
xiè
谢
dōng
东
fēng
风
,
chuī
吹
sòng
送
gù
故
yuán
园
chūn
春
sè
色
dī
。
qíng
低
qiǎn
晴
yǔ
浅
zuò
雨
,
qīng
做
míng
清
shí
明
jié
时
节
。
zuó
昨
yè
夜
huā
花
yǐng
影
,
rèn
认
de
得
jiāng
江
nán
南
xīn
新
yuè
月
;
yī
一
zhī
枝
zhī
枝
yàng
漾
,
chūn
春
hún
魂
rú
如
xuě
雪
què
。
wèn
却
dōng
问
fēng
东
zěn
风
,
dōu
怎
lái
都
bàn
来
qù
伴
jì
阒
寂
。
xiù
绣
píng
屏
qǐ
绮
mò
陌
,
yǒu
有
chūn
春
rén
人
nóng
浓
mì
觅
xián
。
tíng
闲
bì
庭
mén
闭
fān
门
,
suǒ
翻
yī
锁
sī
一
chóu
丝
jué
愁
绝
;
mèng
梦
ér
儿
wú
无
nài
奈
,
yòu
又
suí
随
chūn
春
chū
出
。