赋养拙园桐丘

宋代 周密
诛茅得奇赏,结石成岑崟。曲折行青蛇,只尺藏幽深。 兰风与桂露,芬郁云崖阴。湖山不待招,秀色窥青林。 怡颜一舒啸,万象供登临。永歌逍遥游,静悦吾伊吟。 荣枯验草木,飞跃观鱼禽。老桐被天风,吹作太古音。 何劳出庭户,一笑会我心。居然悟天籁,毋事弦吾琴。
zhū máo shǎng   jié shí chéng cén yín shé xíng qīng shé zhī   chǐ cáng yōu shēn    
lán fēng guì   fēn yún yīn shān dài zhāo xiù   kuī qīng lín    
yán shū xiào   wàn xiàng gōng dēng lín yǒng xiāo yáo yóu jìng   yuè yín    
róng yàn cǎo   fēi yuè guān qín lǎo tóng bèi tiān fēng chuī   zuò tài yīn    
láo chū tíng   xiào huì xīn rán tiān lài   shì xián qín