赋雪十韵

唐代 吴融
雨冻轻轻下,风干淅淅吹。喜胜花发处,惊似客来时。 河静胶行棹,岩空响折枝。终无鹧鸪识,先有鶺鴒知。 马势晨争急,雕声晚更饥。替霜严柏署,藏月上龙墀。 百尺楼堪倚,千钱酒要追。朝归紫阁早,漏出建章迟。 腊候何曾爽,春工是所资。遥知故溪柳,排比万条丝。
dòng qīng qīng xià   fēng gàn chuī shèng huā chù   jīng shì lái shí
jìng jiāo xíng zhào   yán kōng xiǎng zhé zhī zhōng zhè shí   xiān yǒu líng zhī
shì chén zhēng   diāo shēng wǎn gèng shuāng yán bǎi shǔ   cáng yuè shàng lóng chí
bǎi chǐ lóu kān   qiān qián jiǔ yào zhuī cháo guī zǎo   lòu chū jiàn zhāng chí
hòu zēng shuǎng   chūn gōng shì suǒ yáo zhī liǔ   pái wàn tiáo