赋雪

宋代 虞俦
风回雪急巧穿帷,黄竹歌残更敛眉。 燕集几家寻鹄鹭,猎围何处问狐狸。 长饥政自愁黄独,高卧谁能管窃脂。 赖有寒梅为老伴,也应冻减一分肌。
fēng huí xuě qiǎo chuān 穿 wéi   huáng zhú cán gēng liǎn méi  
yàn jiā xún   liè wéi chǔ wèn li  
zhǎng zhèng chóu huáng   gāo shuí néng guǎn qiè zhī  
lài yǒu hán méi wèi lǎo bàn   yīng dòng jiǎn fēn