赋雪

宋代 虞俦
风紧灵犀怯镇帷,晓来白尽远山眉。 石蹲错认盐形虎,地暖应知穴处狸。 色混江梅无眼目,润添陇麦有膏脂。 朱门酒肉嗟遗臭,蓝缕樵夫不掩肌。
fēng jǐn líng qiè zhèn wéi   xiǎo lái bái jǐn yuǎn shān méi  
shí dūn cuò rèn yán xíng   nuǎn yīng zhī xué chǔ  
hùn jiāng méi yǎn   rùn tiān lǒng mài yǒu gāo zhī  
zhū mén jiǔ ròu jiē chòu   lán qiáo yǎn