赋雪

唐代 吴融
一夜阴风度,平明颢气交。未知融结判,唯见混茫包。 路莫藏行迹,林难出树梢。气应封兽穴,险必堕禽巢。 影密灯回照,声繁竹送敲。玩宜苏让点,餐称蜜匀抄。 结冻防鱼跃,黏沙费马跑。炉寒资爇荻,屋暖赖编茅。 远不分山叠,低宜失地坳。阑干高百尺,新霁若为抛。
yīn fēng   píng míng hào jiāo wèi zhī róng jié pàn   wéi jiàn hùn máng bāo
cáng xíng   lín nán chū shù shāo yìng fēng shòu xué   xiǎn duò qín cháo
yǐng dēng huí zhào   shēng fán zhú sòng qiāo wán ràng diǎn   cān chēng yún chāo
jié dòng fáng yuè   nián shā fèi pǎo hán ruò   nuǎn lài biān máo
yuǎn fēn shān dié   shī ào lán gān gāo bǎi chǐ   xīn ruò wéi pāo