负暄吟

宋代 黎廷瑞
阴风吹芦花,铺锦满汀洲。 不充赤子襦,露骭寒萧飕。 煌煌扶桑君,悬镜烛隐幽, 恻然冰霜晨,被以绛锦裘。 穷阎一欠伸,僵体回春柔。 天衣难久恋,向晚复下收。 南山拾枯樵,寒夜为衾裯。 灰冷更正长,展转何时休。 东方行且明,小忍君勿忧。
yīn fēng chuī huā   jǐn mǎn tīng zhōu  
chōng chì   gàn hán xiāo sōu  
huáng huáng sāng jūn   xuán jìng zhú yǐn yōu  
rán bīng shuāng chén   bèi jiàng jǐn qiú  
qióng yán qiàn shēn   jiāng huí chūn róu  
tiān nán jiǔ liàn   xiàng wǎn xià shōu  
nán shān shí qiáo   hán wèi qīn dāo  
huī lěng gēng zhèng zhǎng   zhǎn zhuǎn shí xiū  
dōng fāng xíng qiě míng   xiǎo rěn jūn yōu