负暄四首 其一

宋代 刘敞
岁晚天地闭,积阴冻乾坤。大钧止亭育,群鬼私自尊。 窃弄造化柄,擅令众阴存。幽奸发玄漠,死气蒸黎元。 朋党渐相蔽,大辰诉其冤。帝惟百物忧,恐不见阳春。 敕使拘众鬼,朝曦送微温。大明焕幽郁,和气迥昆崙。 初晓尚馀禀,渐高遂增暄。烦冥避穷朔,玉烛调中原。 众蛰久僵俘,今来更腾鶱。微禽鴳与雀,弄影势飞翻。 草木反生意,益思擢鲜繁。潜鱼离冰穴,无数游清源。 嗟我同此庆,兀然坐朝昏。缊袍幸可赖,卒岁无复论。 稍稍出辞气,仰天荷公恩。始知过狐白,愿得陈至尊。 昔宋有愚叟,亦能款君门。况今事西讨,十万罗櫜鞬。 烽火通警急,铁衣绕夷蕃。幸悲堕指魄,少慰无衣魂。 诚使胜挟纩,岂在衣便蕃。斯言出感激,忠信非诈谖。 何由露天听,虎豹守天阍。
suì wǎn tiān   yīn dòng qián kūn jūn zhǐ tíng   qún guǐ zūn
qiè nòng zào huà bǐng   shàn lìng zhòng yīn cún yōu jiān xuán   zhēng yuán
péng dǎng jiàn xiāng   chén yuān wéi bǎi yōu   kǒng jiàn yáng chūn
chì shǐ 使 zhòng guǐ   cháo sòng wēi wēn míng huàn yōu   jiǒng kūn lún
chū xiǎo shàng bǐng   jiàn gāo suì zēng xuān fán míng qióng shuò   zhú diào zhōng yuán
zhòng zhé jiǔ jiāng   jīn lái gèng téng xiān wēi qín yàn què   nòng yǐng shì fēi fān
cǎo fǎn shēng   zhuó xiān fán qián bīng xué   shù yóu qīng yuán
jiē tóng qìng   rán zuò cháo hūn yùn páo xìng lài   suì lùn
shāo shāo chū   yǎng tiān gōng ēn shǐ zhī guò bái   yuàn chén zhì zūn
sòng yǒu sǒu   néng kuǎn jūn mén kuàng jīn shì 西 tǎo   shí wàn luó gāo jiān
fēng huǒ tōng jǐng   tiě rào fān xìng bēi duò zhǐ   shǎo wèi hún
chéng shǐ 使 shèng jiā kuàng   zài biàn 便 fān yán chū gǎn   zhōng xìn fēi zhà xuān
yóu tiān tīng   bào shǒu tiān hūn