负暄

宋代 刘子翚
宵寒卧增裯,昼寒起增衣。 何如负暄乐,高堂日晖晖。 引光扉尽辟,追影榻屡移。 妙趣久乃酣,瞑目潜自知。 初如拥红炉,冻粟消顽肌。 渐如饮醇醪,暖力中融怡。 欠神百骸舒,爬搔随意为。 稍回骄佚气,顿改酸寒姿。 薰然沐慈仁,天恩岂余私。 愿披横空云,四海同熙熙。 矫首望扶桑,倾心效园葵。
xiāo hán zēng chóu   zhòu hán zēng  
xuān   gāo táng huī huī  
yǐn guāng fēi jǐn   zhuī yǐng  
miào jiǔ nǎi hān   míng qián zhī  
chū yōng hóng   dòng xiāo wán  
jiàn yǐn chún láo   nuǎn zhōng róng  
qiàn shén bǎi hái shū   sāo suí wèi  
shāo huí jiāo   dùn gǎi suān hán 姿  
xūn rán rén   tiān ēn  
yuàn héng kōng yún   hǎi tóng  
jiǎo shǒu wàng sāng   qīng xīn xiào yuán kuí