赋西轩竹

宋代 卫宗武
种竹才一亩,便有千亩势。 苟能会其趣,何拘寻丈地。 其气伟丈夫,其德象君子。 莹哉冰雪如,润与珪璋比。 中虚而有容,外直而不倚。 迥非凡植俦,惟与乔松齿。 揽以入吟篇,引以近书几。 好之而乐之,雅致要相似。 物清我亦清,相对乃无愧。 翛然静秀姿,举世所同嗜。 志趣有不侔,肝胆楚越异。 将以洗凡俗,凡俗乌可洗。 绿猗喻武公,金璧侈归美。 萧瑟悦宣尼,食肉至忘味, 有之而似之,气类由默契。 此君如有知,哙伍亦所耻。 苟或冰炭然,虽多亦奚以。
zhǒng zhú cái   biàn 便 yǒu qiān shì  
gǒu néng huì   xún zhàng  
wěi zhàng   xiàng jūn zi  
yíng zāi bīng xuě   rùn guī zhāng  
zhōng ér yǒu róng   wài zhí ér  
jiǒng fēi fán zhí chóu   wéi qiáo sōng chǐ 齿  
lǎn yín piān   yǐn jìn shū  
hǎo zhī ér zhī   zhì yào xiāng  
qīng qīng   xiāng duì nǎi kuì  
xiāo rán jìng xiù 姿   shì suǒ tóng shì  
zhì yǒu móu   gān dǎn chǔ yuè  
jiāng fán   fán  
绿 gōng   jīn chǐ guī měi  
xiāo yuè xuān   shí ròu zhì wàng wèi  
yǒu zhī ér shì zhī   lèi yóu  
jūn yǒu zhī   kuài suǒ chǐ  
gǒu huò bīng tàn rán   suī duō