赋新题得寒树晚蝉疏诗

南北朝 张正见
寒蝉噪杨柳,朔吹犯梧桐。叶迥飞难住,枝残影共空。 声疏饮露后,唱绝断弦中。还因摇落处,寂寞尽秋风。
hán chán zào yáng liǔ   shuò chuī fàn tóng jiǒng fēi nán zhù zhī   cán yǐng gòng kōng    
shēng shū yǐn hòu   chàng jué duàn xián zhōng hái yīn yáo luò chù   jǐn qiū fēng