赋新繁周表权如诏亭

唐代 李琮
家爱儿孙国爱臣,无邪慈教本来均。 非因积善能传庆,安见天心语合人。 席拥诗书才是乐,门多车马别成春。 榜亭岂独荣樽俎,意欲推余劝里民。
jiā ài ér sūn guó ài chén   xié jiào běn lái jūn  
fēi yīn shàn néng chuán qìng   ān jiàn tiān xīn rén  
yōng shī shū cái shì   mén duō chē bié chéng chūn  
bǎng tíng róng zūn   tuī quàn mín