福先寺寻湛然寺主不见

唐代 皇甫冉
寂然空伫立,往往报疏钟。高馆谁留客,东南二室峰。 川原通霁色,田野变春容。惆怅层城暮,犹言归路逢。
rán kōng zhù   wǎng wǎng bào shū zhōng gāo guǎn shuí liú   dōng nán èr shì fēng
chuān yuán tōng   tián biàn chūn róng chóu chàng céng chéng   yóu yán guī féng