赋汪先辈昆仲听雨轩

宋代 姜特立
堂堂两苏公,秀峙自西蜀。 一朝入京师,声价喧寥廓。 联翩取膴仕,鸣凤在阿阁。 方干赤霄上,忽向青云落。 黑风吹紫荆,天涯两飘泊。 始感韦郎诗,对床寻旧约。 篇章屡致意,念此友于乐。 生死竟乖违,归来已非昨。 汪君胡为此,一官未渠缚。 兄弟自师友,闭门方苦学。 便作听雨革,无乃计已错。 早荣或有悔,晚达亦不恶。 问学须渊源,文字要追琢。 岁久道自富,时来功不薄。 但学苏公贤,嘲诮且莫莫。
táng táng liǎng gōng   xiù zhì 西 shǔ  
zhāo jīng shī   shēng jià xuān liáo kuò  
lián piān shì   míng fèng zài ā  
fāng gàn chì xiāo shàng   xiàng qīng yún luò  
hēi fēng chuī jīng   tiān liǎng piāo  
shǐ gǎn wéi láng shī   duì chuáng xún jiù yuē  
piān zhāng zhì   niàn yǒu  
shēng jìng guāi wéi   guī lái fēi zuó  
wāng jūn wéi   guān wèi  
xiōng shī yǒu   mén fāng xué  
biàn 便 zuò tīng   nǎi cuò  
zǎo róng huò yǒu huǐ   wǎn è  
wèn xué yuān yuán   wén yào duī zhuó  
suì jiǔ dào   shí lái gōng báo  
dàn xué gōng xián   cháo qiào qiě