赋王唐卿庐山所得灵壁石

宋代 张孝祥
湘江竹深韶不传,后夔神禹飞上天。泗滨之磬无人编,帝敕此宝沦深渊。 于乎不知几千年,奇形异质鬼所镌。青虬赤虎遭缚缠,蹙筋怒爪身挛拳。 自从胡尘障中原,神物变化随霏烟。金声玉振义不辱,六丁徙置康庐巅。 灵台星官未知处,但怪宝气干霄躔。王郎斋居敷浅原,饮水泣血天所怜。 空山无人下群仙,似梦非梦或告旃。扪萝独上果有得,失喜而惧心茫然。 百夫挽取自包裹,解衣更买蛮儿毡。缄扃不肯乡人说,知我好古容观瞻。 焚香再拜娄叹息,安得致之天子前。安得致之天子前,明堂郊丘备宫县。 调和正声荐上帝,箫勺群慝收戈鋋。 朝廷清明用耆哲,一律四海归陶甄。凤皇来仪兽率舞,复古却到虞韶边。 是时赋公笔如椽,襞笺为草登歌篇。
xiāng jiāng zhú shēn sháo chuán   hòu kuí shén fēi shàng tiān bīn zhī qìng rén biān   chì bǎo lún shēn yuān    
zhī qiān nián   xíng zhì guǐ suǒ juān qīng qiú chì zāo chán   jīn zhǎo shēn luán quán    
cóng chén zhàng zhōng yuán   shén biàn huà suí fēi yān jīn shēng zhèn liù   dīng zhì kāng diān    
líng tái xīng guān wèi zhī chù   dàn guài bǎo gàn xiāo chán wáng láng zhāi qiǎn yuán yǐn   shuǐ xuè tiān suǒ lián    
kōng shān rén xià qún xiān   shì mèng fēi mèng huò gào zhān mén luó shàng guǒ yǒu de shī   ér xīn máng rán    
bǎi wǎn bāo guǒ   jiě gèng mǎi mán ér zhān jiān jiōng kěn xiāng rén shuō zhī   hào róng guān zhān    
fén xiāng zài bài lóu tàn   ān zhì zhī tiān qián ān zhì zhī tiān qián míng   táng jiāo qiū bèi gōng xiàn    
tiáo zhèng shēng jiàn shàng   xiāo sháo qún shōu chán  
cháo tíng qīng míng yòng zhé   hǎi guī táo zhēn fèng huáng lái shòu shuài   què dào sháo biān    
shì shí gōng chuán   jiān wèi cǎo dēng piān