赋王立之家四梅

宋代 饶节
化工辔六龙,风雷共推轨。谈笑却冰雪,咄嗟办桃李。 纷纷西园英,转眄即填委。独馀四种梅,冰玉自标致。 岂争滕薛长,未与管晏比。微风挽寒条,草木竞披靡。 蜡梅异天质,芳香辈兰芷。多叶美无度,胜韵洗贪鄙。 红梅拂晓妆,深浅自有体。单白亦闲淡,冷艳照流水。 初如王谢郎,雍容各簪履。出处岂皆同,一一竟可喜。 此花固不凡,俗眼自多眯。栽培或一遇,得此辄遗彼。 君家独兼有,班压万红紫。况当顿有前,朝暾媚窗几。 我无笔五色,为此了众美。安得九转丹,暂起来阳史。
huà gōng pèi liù lóng   fēng léi gòng tuī guǐ tán xiào què bīng xuě duō   jiē bàn táo    
fēn fēn 西 yuán yīng   zhuǎn miǎn tián wěi zhǒng méi bīng   biāo zhì    
zhēng téng xuē zhǎng   wèi guǎn yàn wēi fēng wǎn hán tiáo cǎo   jìng    
méi tiān zhì   fāng xiāng bèi lán zhǐ duō měi shèng   yùn tān    
hóng méi xiǎo zhuāng   shēn qiǎn yǒu dān bái xián dàn lěng   yàn zhào liú shuǐ    
chū wáng xiè láng   yōng róng zān chū chù jiē tóng   jìng    
huā fán   yǎn duō zāi péi huò   zhé    
jūn jiā jiān yǒu   bān wàn hóng kuàng dāng dùn yǒu qián zhāo   tūn mèi chuāng    
  wèi le zhòng měi ān jiǔ zhuàn dān zàn   lai yáng shǐ