赋桃花

南北朝 王寂
江陵二月李花飞,安东三月花尚稀。春寒要勒开未得,枝上的砾团珠玑。 秘壶满插犹嫌窄,红紫纷纷厌俗格。朝夕调护易新泉,约束不容纤手摘。 缟裙练帨正可怜,遽尔玉减春风前。已恨色衰甘弃掷,桃花无赖斗芳妍。 李被桃欺休懊恼,岂有先开不先老。桃花得意能几时,咫尺酴醾开更好。
jiāng líng èr yuè huā fēi   ān dōng sān yuè huā shàng chūn hán yào lēi kāi wèi   zhī shàng de tuán zhū
mǎn chā yóu xián zhǎi   hóng fēn fēn yàn zhāo tiáo xīn quán   yuē shù róng qiàn shǒu zhāi
gǎo qún liàn shuì zhèng lián   ěr jiǎn chūn fēng qián hèn shuāi gān zhì   táo huā lài dòu fāng yán
bèi táo xiū ào nǎo   yǒu xiān kāi xiān lǎo táo huā néng shí   zhǐ chǐ kāi gèng hǎo