赋孙宰知鱼亭

宋代 姜特立
万物各有适,所乐乃其天。 达人默识之,此意妙难传。 贤哉漆园吏,知鱼岂其然。 客问子非鱼,乌知鱼乐全。 答云我所知,知之濠梁间。 问者固已远,答者不亦难。 要知知鱼乐,当作梦蝶观。 周与蝶非两,鱼我宁相悬。 海门孙夫子,读书必钩玄。 结茅制小亭,下瞰碧玉湾。 因鱼揭佳名,理赜非言诠。 夫子固知鱼,鱼亦知君贤。 我欲从之游,褰裳濯清泉。 鱼乎可勿猜,久矣忘机缘。
wàn yǒu shì   suǒ nǎi tiān  
rén shí zhī   miào nán chuán  
xián zāi yuán   zhī rán  
wèn zi fēi   zhī quán  
yún suǒ zhī   zhī zhī háo liáng jiān  
wèn zhě yuǎn   zhě nán  
yào zhī zhī   dàng zuò mèng dié guān  
zhōu dié fēi liǎng   níng xiāng xuán  
hǎi mén sūn   shū gōu xuán  
jié máo zhì xiǎo tíng   xià kàn wān  
yīn jiē jiā míng   fēi yán quán  
zhī   zhī jūn xián  
cóng zhī yóu   qiān cháng zhuó qīng quán  
cāi   jiǔ wàng yuán